Bảo thủ – vấn đề tốt hay là xấu?

Trước hết, mình xin khẳng định (tự đánh giá) mình thuộc kiểu người khá bảo thủ, nếu không muốn nói là mình bảo thủ đến cực đoan.

Nếu ai đó từng làm việc với mình, có thể dễ dàng nhận thấy điều đó, còn nếu chỉ tiếp xúc với mình thôi thì có thể không nhận ra, mà thậm chí có cái nhìn ngược lại 😀

Mình rất ghép bị áp đặt làm một điều gì đó mà không được giải thích hay follow một quy trình mà mình không phải người tạo ra quy trình đó.

Đặng Chí Việt - Bảo thủ và cái tôi
Bảo thủ và cái tôi dưới góc nhìn của Albert Einstein (Ảnh: Afamily.vn)

Ví dụ khi mình làm một cái gì đó, design chẳng hạn. Và bạn cho rằng thiết kế của mình không thực sự đẹp, mình nên thay đổi màu này, chuyển chi tiết này lên, chi tiết kia xuống, thay đổi font chữ… bla bla. Thì thông thường mình sẽ gạt đi ý kiến của bạn. Bởi mình luôn cho rằng, khi mình làm một cái gì, dù là rất tệ, thì đó cũng là điều tốt nhất mà mình đã rất cố gắng để hoàn thành, chứ mình hoàn toàn không có khái niệm “làm đại” cho có. Và một khi mình đã cố gắng và nỗ lực hết mình, dù năng lực mình có hạn, thì khi bạn muốn mình thay đổi, khi và chỉ khi thuộc một trong hai điều kiện sau:

  • Chứng mình được ý kiến của bạn đúng và đồng thời, ý kiến của mình sai. Tất nhiên là chứng minh khoa học chứ không có thần học nhé, mình không tin thần học cho lắm.
  • Hoặc là bạn trả tiền cho ý kiến/ thay đổi đó. OK quá tốt. Nếu bạn trả tiền, thì mình sẽ làm theo ý bạn, và bạn chịu trách nhiệm về ý kiến đó.

Tất nhiên, không phải mọi trường hợp mình đều như vậy, nhưng đa số sẽ như vậy, dù bạn là ai!

Tuy nhiên… mình lại cực kỳ ghét văn hóa bảo thủ

Điều này sẽ xảy ra khá nhiều khi bạn bắt đầu đi làm. Thậm chí, mình đã từng rất ghét văn hóa Nhật bản vì điều này. Với văn hóa Nhật bản, hay khi bạn làm việc cho một công ty Nhật bản, họ đã vẽ ra cho bạn mọi quy trình, thứ tự rồi, và bạn phải bám theo quy trình đó, kết quả bạn không cần quan tâm. Sẽ rất tốt nếu có một quy trình, như vậy người mới sẽ dễ dàng tiếp nhận và làm quen với công việc hơn. Nhưng mình luôn cho rằng, mọi thứ đều có những điểm chưa tốt để chúng ta thay đổi và cải cách. Tuy nhiên, văn hóa Nhật bản không khuyến khích bạn điều đó. Thật sự rất xin lỗi, nhưng mình đã rất “bố láo” khi nói rằng, công ty Nhật chỉ cần tuyển một thằng ngu biết nghe lời chứ không cần sự sáng tạo. Mãi sau này mình mới biết là sự sáng tạo chỉ được chấp nhận tùy vào cấp độ, vị trí của bạn, nhưng chắc chắn một kẻ chân ướt chân ráo vào công ty thì không được phép sáng tạo rồi.

Đổi lại thì mình lại thích những sự đột phá, mình cho rằng đột phá thì có thể bắt đầu tự mọi nơi, dù là một cậu sinh viên mới tốt nghiệp hay một lão làng gắn bó với công ty cả chục năm. Và vì vậy, mình thích cách quản lý theo hiệu quả công việc, có nghĩa là mình làm gì và làm như thế nào là việc của mình, quy trình công ty đưa ra chỉ mang tính tham khảo, quan trọng nhất vẫn là mình đáp ứng được yêu cầu và hiệu suất công việc đưa ra. Bởi vì thực sự mà nói thì mình khá làm biếng, nên mình sẽ thích sáng tạo ra những phương pháp làm hiệu quả hơn. Và mình đã đúng đôi lần.

Thật không may cho bạn, cái văn hóa bảo thủ đó không chỉ có ở công ty Nhật, chỉ là ở công ty Nhật thì nó xuất hiện nhiều và rõ ràng hơn.

Quốc gia khởi nghiệp Israel (Ảnh: startingfinance.com)

Nếu bạn từng đọc cuốn sách Quốc Gia Khởi Nghiệp của Dan Senor và Saul Singer, chắc hẳn bạn còn nhớ câu chuyện của nhóm kỹ sư Intel tại Tel Aviv. Khi đó, Intel đang chạy đua theo tốc độ xử lý của chip, và đó chính là core value của Intel. Lúc bấy giờ, thị trường máy tính xách tay (laptop) bắt đầu xuất hiện, nhóm kỹ sư Intel tại Israel đã nhận ra vấn đề năng lượng tiêu hao khi chip luôn hoạt động tối đa công suất, nên nhóm đã đề xuất ra một con chip mới, có thể kiểm soát tốc độ (có nghĩa là có thể hãm tốc độ), điều này không đi theo xu hướng của Intel mà có thể xem là đi ngược lại với định hướng của Intel, và ý tưởng đó ngay lập tức bị gạt bỏ. Nhưng thật may mắn, khi nhóm kỹ sư này vẫn kiên trì theo đuổi ý tưởng, sau 3 năm thuyết phục, khi đó Intel đang đứng trên nguy cơ bị nuốt chửng, thì ý tưởng mới được phê duyệt. Nhờ đó, Intel còn tồn tại được ngày nay khi thị trường laptop lên ngôi, và đó cũng là lý do bạn đang có những con chip Intel Core i trên máy tính của bạn. (Nếu bạn muốn mình viết một bài chi tiết review sách Quốc Gia Khởi Nghiệp thì để lại comment bên dưới nhé)

Hay như trong chính công ty mình, khi mình đề xuất với công ty là mình sẽ viết một phần mềm quản lý tổng thể và xuyên suốt mọi hoạt động của nhà máy thuộc công ty (công ty hiện tại không có công cụ nào để quản lý nhà máy), và mình thực hiện hoàn toàn miễn phí *cây nhà trồng được*. Mình dám khẳng định với bạn, nếu một công ty tư nhân cỡ nhỏ, ông giám đốc đã gật đầu cái “rụp”, không cần suy nghĩ thêm, và mình cũng từng được thuê viết phần mềm như vậy, nhưng khi đó mình chưa đủ kỹ năng và kinh nghiệm. Ấy vậy mà, cứ tưởng dưới sự hưởng ứng và phấn khởi của những người dùng (có cả ban quản trị của công ty), thì ý tưởng bị chặn lại bởi nhóm những người chịu trách nhiệm, rằng ngôn ngữ lập trình này chưa được phê duyệt sử dụng trong công ty =)))) Thực sự thì mình chẳng ý kiến gì cả, vì rõ ràng mình không hề có lợi lộc gì, mà chỉ gánh thêm trách nhiệm, nhưng mình sẽ tìm cách để biến nó thành hiện thực, vì dù sao công ty chính là “nồi cơm” của mình và nó thực sự hỗ trợ công việc hằng ngày của mình.

Đặng Chí Việt - Bảo thủ là gì?
Cố chấp và bảo thủ J.B. Bactong quote (ảnh: cophieu24h.vn)

Vậy rốt cuộc bảo thủ là gì? Và bảo thủ có thực sự tốt hay không? Khi mà những công ty Nhật bản vẫn ăn nên làm ra, Nhật bản thuộc top cường quốc, con rồng của Châu Á. Mong muốn nhận được ý kiến của các bạn. Cảm ơn các bạn rất nhiều ❤️

Tôi là một tay khá ngông, tính cách bảo thủ, có niềm tin vào những thứ mang tính khoa học, có thể chứng minh được và đặc biệt tôn sùng chủ nghĩa giáo dục.

Bình luận